120 NGÀY Ở ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN REVIEW

      23
Không một từ bỏ ngữ nào trên đời đầy đủ để biểu đạt sự đấm đá bạo lực và dung tục cực độ của bộ phim. Hầu hết mọi người đều đến rằng, đó là một vào những bộ phim gây sốc duy nhất từng được thực hiện. "Salò o le 120 giornate di Sodoma", tất cả tựa tiếng Anh là "Salò or the 120 days of Sodom" (Salò hay 120 ngày ở âm phủ trần gian), vị đạo diễn Ý Pier Paolo Pasolini thực hiện năm 1975, dựa trên cuốn sách The 120 Days of Sodom của văn hào người Pháp ráng kỷ 18, Marquis de Sade.

Bạn đang xem: 120 ngày ở địa ngục trần gian review


Salò (bộ phim thường được gọi tắt như vậy) lấy bối cảnh nước cộng hòa Salò, một quốc gia nhỏ dại theo chính sách phát xít được dựng lên tại phần lãnh thổ Ý bị Đức chỉ chiếm đóng năm 1944. Tế bào phỏng bài xích thơ Inferno ở trong nhà thơ Ý Dante, bộ phim truyền hình được chia thành 4 phần: trước lúc vào địa ngục, Sự tuần trả của phân, Sự tuần trả của bệnh điên với Sự tuần trả của máu.
Bốn người lũ ông quyền lực, ám chỉ Công tước, Giám mục, quan tòa cùng Tổng thống, gật đầu đồng ý kết hôn với con gái của nhau như là bước đầu tiên trong một nghi thức trụy lạc. Với việc trợ góp 4 con điếm trung niên và của vài cộng sự nam con trẻ tuổi, chúng ta bắt cóc 18 nam chị em thanh thiếu hụt niên (9 nam, 9 nữ) cùng đưa bọn chúng tới một lâu đài gần Marzabotto.
Nhiệm vụ của chúng là kể chi tiết nhiều câu chuyện khiêu dâm không giống nhau cho 4 gã lũ ông quyền lực tối cao trên, cùng 4 gã nạm phiên nhau lạm dụng các nạn nhân một bí quyết thô bạo. Bộ phim mô tả hầu hết ngày khủng khiếp trong thọ đài của những nạn nhân trẻ. Suốt thời hạn này, càng dịp 4 gã bệnh hoạn càng chế ra nhiều phong cách tra tấn và làm cho nhục rùng rợn khác để tìm khoái lạc.
Một một trong những cảnh nổi tiếng nhất của cục phim, một thiếu nữ bị bắt phải ăn uống phân của Công tước! Sau đó, các nạn nhân khác được “chiêu đãi” một bữa tiệc thịnh soạn… toàn phân người! (phân được làm bằng sốt sôcôla với mứt cam). Cuối phim, các nạn nhân đưa ra quyết định không hợp tác với hầu như kẻ quấy rầy và hành hạ họ, đã bị giết bằng rất nhiều cách thức ghê rợn không giống nhau: lột da đầu, châm đốt bởi sắt nung, cắt lưỡi, móc mắt… tuy nhiên, phần đông yếu tố đẫm ngày tiết đó được làm mờ một biện pháp khéo léo bằng cách cho khán giả nhìn những nạn nhân hoàn toàn qua một ống nhòm ngược.
Salò biến hóa bối cảnh của cuốn truyện của De Sade từ bỏ nước Pháp ráng kỷ thứ 18 thành rất nhiều ngày sau cuối của chính sách phát xít độc tài Mussolini làm việc nước cộng hòa Salò. Mặc dù nhiên, cho dù đầy cảnh ghê rợn (hãm hiếp, tra tấn và giảm xẻo cơ thể), nhưng bộ phim truyện chỉ đề cập sơ sử dụng những hành động đồi bại được nêu trong cuốn sách, bao gồm lạm dụng tình dục với thể xác của trẻ nhỏ một giải pháp tàn bạo.
Chủ đề xuyên thấu của Salò là tiêu giảm giá trị và biến cơ thể con fan thành đồ dùng vật, bị sỉ nhục cùng hạ thấp giá bán trị. Không có bất cứ cảnh sex thân mật và gần gũi riêng bốn nào, dù là đầy cảnh khỏa thân phái mạnh và chị em trong suốt phim. Salò hoàn toàn trái ngược cùng với phim khiêu dâm, nó bộc lộ sex như thể sự khổ sở thay vì sự yêu thích và khoái lạc.
Phần lớn bộ phim cố tình né tránh mọi tình tiết tương quan đến những hành vi kích ưng ý hoặc gợi dục - điều cơ bạn dạng hầu hết phim khiêu dâm áp dụng để chế tạo “sự kích say mê của điện ảnh”. Vì chưng thế, không có nhân đồ gia dụng nào vào Salò đạt đến bất kỳ khoái cảm nào, với những hành vi tình dục vào phim sát như trọn vẹn phản tác dụng. Đây chắc hẳn rằng là lý do Salò được nhắc đến như là một tập phim mô tả “cái bị tiêu diệt của sex”, hay là “bài hát đưa tang” mang lại thể nhiều loại phim khiêu dâm, giữa thời điểm nó đang trong quy trình thương mại hóa ồ ạt ở thập niên 1970.
Mặc dù đây là một giữa những tác phẩm bom tấn nhất nền điện ảnh Ý được tự khắc họa vày đạo diễn khả năng Pier Paolo Pasolini nhưng bộ phim Bộ phim bị tranh cãi xung đột và cấm chiếu ở rất nhiều nước do có tương đối nhiều cảnh hiếp dâm, tra tấn cùng giết chóc. Nhiều thắc mắc về tính phù hợp pháp của bộ phim truyền hình đã được nêu lên, chủ yếu xoay quanh việc các nam con gái diễn viên tham gia đều cảnh đấm đá bạo lực hay tình dục vào phim đang đi đến tuổi cứng cáp chưa? Phim cũng trở nên cấm phát hành tại Úc cho tới năm 1993 và thường xuyên bị cấm vào khoảng thời gian 1998. Nhà có tác dụng phim Pier Paolo đã không có cơ hội nói về bộ phim của mình vị ông đã biết thành sát hại man rợ ngay sau khoản thời gian phát hành ít lâu. Sau thời điểm phát hành "Salo, The 120 days of Sodom" được giới phê bình đánh giá rất cao. Vào cuộc dò hỏi ý kiến độc giả năm 2006 của tập san Time Out, Salò được thai chọn là tập phim gây tranh cãi xung đột nhất từng được thực hiện. Tuy chưa hẳn thể loại kinh dị, nhưng lại Salò vẫn được Hiệp hội những nhà phê bình phim Chicago xếp máy 65/100 phim kinh sợ nhất trong lịch sử hào hùng điện ảnh.

Xem thêm: Nên Chọn Mua Két Sắt Việt Tiệp Có Tốt Không? Có Nên Mua Két Sắt Việt Tiệp


(TT&VH Cuối tuần) -Không một từ ngữ làm sao trên đời đủ để diễn tả sự đấm đá bạo lực và dung tục tuyệt đỉnh của tập phim ÝSalò o le 120 giornate di Sodoma(1975). Nó đã gây ra một làn sóng tranh cãi dữ dội khi được xây cất và cho tới tận thời buổi này Salò vẫn tồn tại bị cấm chiếu ở những nước. đa số mọi người đều đến rằng, đấy là một trong những bộ phim gây sốc tốt nhất từng được thực hiện.>> chuyên đề: Những bộ phim đi thuộc năm thángSalò o le 120 giornate di Sodoma, tất cả tựa giờ Anh làSalò or the 120 days of Sodom(Salò tốt 120 ngày ở âm phủ trần gian), do đạo diễn Ý Pier Paolo Pasolini triển khai năm 1975, dựa trên cuốn sáchThe 120 Days of Sodomcủa văn hào bạn Pháp cố gắng kỷ 18, Marquis de Sade.Địa ngục trằn gianSalò(bộ phim thường được hotline tắt như vậy) lấy toàn cảnh nước cộng hòa Salò, một quốc gia nhỏ theo cơ chế phát xít được dựng lên tại phần lãnh thổ Ý bị Đức chiếm phần đóng năm 1944. Tế bào phỏng bài thơInfernocủa bên thơ Ý Dante, tập phim được tạo thành 4 phần:Trước lúc vào địa ngục, Sự tuần hoàn của phân, Sự tuần hoàn của triệu chứng điên với Sự tuần hoàn của máu.Bốn người bầy ông quyền lực, ám chỉ Công tước, Giám mục, quan liêu tòa và Tổng thống, gật đầu đồng ý kết hôn với con gái của nhau như là bước thứ nhất trong một nghi thức trụy lạc. Với sự trợ góp 4 con điếm trung niên với của vài tập sự nam trẻ con tuổi, chúng ta bắt cóc 18 phái mạnh nữ thanh thiếu thốn niên (9 nam, 9 nữ) và đưa chúng tới một thành tháp gần Marzabotto.
*

Nhiệm vụ của chúng là kể chi tiết nhiều câu chuyện khiêu dâm khác biệt cho 4 gã bầy ông quyền lực trên, và 4 gã nuốm phiên nhau lạm dụng những nạn nhân một phương pháp thô bạo. Bộ phim truyền hình mô tả phần đông ngày kinh khủng trong thọ đài của các nạn nhân trẻ. Suốt thời gian này, càng thời điểm 4 gã căn bệnh hoạn càng chế ra không ít phong cách tra tấn và có tác dụng nhục rùng rợn khác nhằm tìm khoái lạc.Một giữa những cảnh khét tiếng nhất của bộ phim, một thanh nữ bị bắt phải ăn uống phân của Công tước! Sau đó, các nạn nhân không giống được “chiêu đãi” một bữa tiệc thịnh soạn… toàn phân người! (phân được thiết kế bằng sốt sôcôla và mứt cam). Cuối phim, các nạn nhân đưa ra quyết định không cộng tác với hầu hết kẻ quấy rầy họ, đã trở nên giết bằng vô số cách ghê rợn khác nhau: vứt da đầu, châm đốt bởi sắt nung, giảm lưỡi, móc mắt… mặc dù nhiên, mọi yếu tố đẫm máu đó được làm mờ một phương pháp khéo léo bằng cách cho người theo dõi nhìn những nạn nhân trọn vẹn qua một ống dòm ngược.Không cần phim khiêu dâmSalòchuyển đổi bối cảnh của cuốn truyện của De Sade từ bỏ nước Pháp cố kỉnh kỷ máy 18 thành số đông ngày sau cuối của chính sách phát xít độc tài Mussolini sinh sống nước cộng hòa Salò. Mặc dù nhiên, cho dù đầy cảnh ghê rợn (hãm hiếp, tra tấn và cắt xẻo cơ thể), nhưng bộ phim truyện chỉ đề cập sơ sử dụng những hành động đồi bại được nêu trong cuốn sách, có lạm dụng tình dục cùng thể xác của trẻ em một bí quyết tàn bạo.Chủ đề xuyên suốt củaSalòlà tiêu giảm giá trị và biến khung người con người thành thiết bị vật, bị sỉ nhục với hạ thấp giá bán trị. Ko có bất kể cảnh sex thân thiết riêng bốn nào, mặc dù có đầy cảnh khỏa thân phái nam và cô gái trong trong cả phim. Salò hoàn toàn trái ngược cùng với phim khiêu dâm, nó mô tả sex như thể sự buồn bã thay bởi sự thích thú và khoái lạc.Phần lớn bộ phim cố tình né tránh mọi tình tiết tương quan đến những hành động kích phù hợp hoặc gợi dục - điều cơ bạn dạng hầu hết phim khiêu dâm sử dụng để tạo“sự kích mê say của điện ảnh”. Vì chưng thế, không có nhân đồ nào vào Salò đạt đến ngẫu nhiên khoái cảm nào, và những hành động tình dục trong phim sát như trọn vẹn phản tác dụng. Đây chắc rằng là lý doSalòđược nói đến như là một tập phim mô tả“cái chết của sex”, xuất xắc là“bài hát chuyển tang”cho thể loại phim khiêu dâm, giữa lúc nó sẽ trong quá trình thương mại hóa ồ ạt ở những năm 1970.Định mệnh bi đát của PasoliniTrong khi câu chữ cuốn đái thuyết của De Sade là nền tảng quan trọng nhất củaSalò, thì các sự kiện trong phim lại dựa nhiều trên cuộc đời của đạo diễn Pasolini. Trong năm 20 tuổi, ông đã từng có trải nghiệm đắng cay ở cùng hòa Salò. Trong thời hạn này, ông tận mắt chứng kiến rất nhiều hành vi tàn nhẫn do các lực lượng hiệp tác với phát xít ở cộng hòa Salò gây ra.
*

Xuất hiện từ thời điểm cách đó gần 40 năm (1975), Salò, or the 120 Days of Sodom là một trong tác phẩm điện ảnh của Ý, được đưa thể từ bỏ quyển tiểu thuyết (gần như) thuộc tên ở trong nhà văn tín đồ Pháp Marquis de Sade. Hơn 1/3 chũm kỷ đã trôi qua, Salò tới lúc này vẫn hay được nhắc đến như là bộ phim truyền hình gây tranh cãi khỏe khoắn nhất trong lịch sử dân tộc thế giới. Đồng thời, nó cũng là 1 trong tác phẩm điện hình ảnh kinh hoàng, nai lưng trụi, trực diện và độc đáo và khác biệt nhất về tình dục mà chúng ta có thể tìm ra. Tuy vậy điều kỳ lạ duy nhất ở bộ phim truyện này đó là cách tiếp cận “quái chiêu” của nó với điều tỉ mỷ tình dục, không vinh danh cũng chưa hẳn là hạ bệ, Salò chỉ phơi bày một thực sự xác quyết với rùng rợn về những góc khuất đang ẩn sâu với len lỏi trên khắp cố kỉnh giới. Ngoài các khái niệm trên, Salò vẫn còn thường được hotline là “the most disturbing movie ever made”, nghĩa là bộ phim bộ phim gây khó tính nhất từng được cung ứng ra.
Dĩ nhiên, đều sự đối chiếu nhất chỉ là tương đối. Salò rất có thể làm dấy lên một sự ghê tởm trong mắt bạn này, cơ mà lại là một quả đât quan đầy háo hức đối với người khác. Kỹ càng tình dục trong Salò được khai thác triệt để và mạnh khỏe mẽ, như một “sợi chỉ đỏ xuyên suốt” làm giữa trung tâm để quấn lấy tín đồ xem vào mẫu vòng xoáy vô hình. Tuy nhiên, Salò sẽ không hẳn là bộ phim truyền hình “hạ bệ” những bộ phim truyền hình thú vị về sex khác mà bạn từng xem qua (Shortbus, Dreamers, Ken Park, hay Shame chẳng hạn?) mà lại lại là 1 trong những sự đối nghịch. Nếu cho rằng những bộ phim khác đã đưa tinh dục lên đến mức đỉnh cao, thì Salò lại 1 mình một cõi ở lòng sâu, với địa ngục.
*

Cấu trúc của Salò được tạo thành 4 phần (lấy cảm hứng từ Inferno của Dante): Trước cửa địa ngục, vòng quay điên loạn, vòng quay của phân, vòng xoay của máu. Nội dung chủ yếu của phim nói về một tổ nguyên thủ đất nước của cùng hòa Salò sẽ tuyển chọn một nhóm gần đôi mươi thanh thiếu thốn niên về làm nô lệ tình dục đến mình. Với sự tiếp tay của không ít người thanh nữ trung niên từng những năm làm cho điếm, lần lượt từng trò chơi, từng sự khoái cảm cuồng nộ, từng sự ô nhục, máu với nước mắt được phơi bày.
Cái khác biệt trong giải pháp làm phim của đạo diễn Pier Paolo Pasolini là ở chỗ, xuyên thấu trong Salò gần như không tồn tại một cảnh quay nào khiến kích mê thích quá đáng. Salò trần trụi, phơi bày phần nhiều đến tận chân tơ kẽ tóc của bé người, trực diện về phần tử sinh dục, trực diện về từng hành động nhưng không biểu đạt sự khoái cảm, ko xuất tinh, không cương cứng cứng. đông đảo thứ về sex trong phim đông đảo được quan lại chiếu một giải pháp rất thản nhiên, thỉnh thoảng hời hợt đến đau lòng. Salò kỳ cục đã làm cho nhiều khán giả phải ôm khía cạnh thảng thốt, bởi tại sao lại tất cả một sự “ân sủng” điên rồ cơ mà ráo hoảnh mang lại vậy bên trên đời!
Đến phía trên thì cần lạc đề chút ít. Trong số những đêm ở cô đơn 1 mình ở góc phòng tối, tôi vẫn tốt tưởng tượng về những điều kỳ cục đang âm thầm diễn ra đâu đó trên khắp chũm giới. Lúc mình ở đây, thì một vài người khác cần đứng. Khi mình hạnh phúc, một số trong những người khổ đau. Lúc mình sẽ dẫn dắt một cuộc sống bình lặng, thì một số trong những người lại phải đối mặt với chiến tranh, mất mát. Khi mình nghĩ có tác dụng tình chỉ đơn giản dễ dàng là hôn môi, vuốt ngực, lột đồ, kết hợp, rung, lắc, khoái cảm rồi thôi, thì một số trong những người lại suy nghĩ khác. Khi chúng ta đang ngủ say, vẫn còn đấy đâu đó trên trái đất những tín đồ đang lấp phục dưới chân ông nhà của họ, nguyện có tác dụng nô lệ, cũng có thể có kẻ bị cưỡng ép, lại cũng đều có kẻ vẫn thống trị… những thứ hỗn nguyên trên nhân loại này đều rất có thể và vẫn xảy ra.
*

Cũng như những chuyện trong Salò vậy, tập phim ngay từ trên đầu đã đặt ra một sự việc nhức nhối, khi những nguyên thủ giang sơn phổ biến nội quy cho các thanh thiếu thốn niên bầy tớ của họ: “Bọn cất cánh ở đó là đã vượt qua khỏi mọi kiểm soát và điều hành của pháp luật, thừa qua hầu hết hiểu biết của nắm giới. Không có ai biết đến việc tồn tại của chúng mày, chỉ tất cả tụi tao”. Chính vì vậy, khi xem Salò, nhiều người sẽ khá đau lòng khi phát hiện nay họ đã nhận thức thấy được một phần thực sự của rứa giới, rằng toàn bộ những gì bạn biết về dục tình từ xưa nay nay chỉ là 1 trong hạt muối bỏ biển.
Ngần ấy năm đã trôi qua, tôi đã có lần đi, bệnh kiến, chiêm ngưỡng, nhận thấy và gớm qua cả phần đông chuyện tồi tàn và kinh khủng khiếp hơn nhiều rất nhiều gì ra mắt trong Salò, nhưng bộ phim truyền hình này vẫn luôn để lại một nỗi ám hình ảnh nhức nhối trong tim trí. Chưa hẳn bởi văn bản và cái nhìn trực diện của nó về tình dục, nhưng là vì phương pháp bày binh, bố trận như một ma trang bị của vị đạo diễn nổi tiếng người Ý kia. Salò, or the 120 Days of Sodom y như một giờ đồng hồ thét vọng về tự địa ngục, một cánh chim rách nát đang bay giữa trời bão, một thiên sứ lạc bọn trong bầy ma quỷ, một bé quỷ thăng tiên giữa bầy ngạo mạn thiên thần. Và bao gồm là gì đi nữa, Salò chắc hẳn rằng sẽ vẫn luôn là bộ phim truyện mà bạn không thể làm sao quên!
P/S: Tôi vô cùng thích số đông gì original, nguyên phiên bản và khác biệt. Đó là thứ thứ nhất khiến tôi coi trọng bộ phim này. Vì sao thứ hai là cách khai thác tận cùng chủ chốt của vấn đề. Chưa phải đạo diễn nào cũng biết quán triệt bốn tưởng này. Đây là hai thứ cơ bạn dạng nhất khiến cho một tập phim trở cần thú vị và tràn đầy cảm xúc, vậy mà nhiều người vẫn không làm cho được.
P/S: Pier Paolo Pasolini là một trong người đồng tính với được coi là một đạo diễn phệ trong nền điện hình ảnh của Ý. Trớ trêu thay, ông mất đúng trăng tròn ngày trước lúc Salò, or the 120 Days of Sodom được công chiếu. Ông chết vì bị ám sát bởi cái nhìn cực đoan của chính mình trong nhiều thứ (kể cả chủ yếu trị). Bộ phim truyện (dĩ nhiên) từ đó đã gây ra một làn sóng bất đồng quan điểm bất tận với đồng thời cũng trở thành cấm chiếu tại cực kỳ nhiều non sông (kể cả VN).P/S3: phía dưới này có một trong những hình 21+, xem xét trước lúc kéo xuống!
*