Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ Review

      10

Trước khi đọc cái này mình đã từng đọc qua “Phu quân ngây thơ nhất cụ gian” cũng giống như nội dung như vậy. Bản thân cũng tò mò 1 chút về điền văn. Có người nói điền văn rất chán nội dung rất ít nhưng phát âm qua vài ba quyển mình thấy chưa hẳn như vậy. Chiếc hay của điền văn có lẽ là ở phần nội dung không nhiều nhưng giải pháp viết không hề nhàm chán, giản dị và đơn giản & nóng áp.

Bạn đang xem: Chàng ngốc ở thôn nọ review

“Chàng dở hơi ở thôn nọ” – văn bản rất đơn giản và dễ dàng về song vơ ông xã Trường Sinh – Hà Hoa và cuộc sống của họ đơn giản ở xã quê xa xôi như thế nào đó. Hà Hoa – cô nàng quê vượt lứa lỡ thì bi thương phiền vì phụ vương nhận 3 bao thóc nhưng mà gả mang đến ác bá, long dong ra đầu làng gặp mặt tên lẩn thẩn Trường Sinh. Hầy, vì hắn ngốc buộc phải thôi thì không biết tâm sự với ai đành trung khu sự với hắn – còn thuận miệng nói ví như hắn trả được 3 bao thóc kia thì cam nguyện làm bà xã hắn. Ráng mà như nguyện ý, bà Tứ – bà nội trường Sinh thiệt sự mang sính lễ cho hỏi Hà Hoa mang lại hắn. Chuyện làm dâu của Hà Hoa cứ ngây ngốc như vậy mà ban đầu ^^.

Cả cái thôn người nào cũng nghèo, 1 nhà tất cả chuyện cả thôn các biết, Hà Hoa về làm vk Trường Sinh vào nỗi tấm tức khi từ trên đầu làng cuối thôn bàn tán nhà bọn họ Lý vị mẫu ruộng kia mới chấp nhận hôn sự này. Trường Sinh là tên ngốc, vì chưng ham ruộng Hà Hoa bắt đầu lấy hắn. Trái là chẳng dễ để bắt đầu cuộc hôn nhân gia đình này.

Xem thêm: - Tiểu Sử Ca Sĩ Tố Ny

Nhưng như thầy Chu vẫn nói “Ta mang đến thôn này ở đã mười mấy năm rồi, nhìn những cháu to lên tự nhỏ, thằng nhóc trường thọ này không bình thường như phần lớn đứa trẻ con khác… fan trong thôn bảo nó là tên ngốc, ta lại nói đó bởi vì tấm lòng nó sạch sẽ, thay gian dơ bẩn cấp thiết nhập vào được mắt nó…” mà lại quả như vậy thật, thế giới của trường Sinh thiệt rất nhỏ có bà nội, gồm thầy Chu rồi trong tương lai dung nạp thêm Hà Hoa bởi vì vậy hắn 1 lòng 1 dạ cùng với nàng, cùng nàng an an ổn ổn trải qua cuộc sống này. Đời này còn ước ao gì rộng nữa.

Cách viết của Phúc Bảo cực kỳ hay, chiếc thôn ấy rất bé dại nhưng tác giả khắc họa được lớp nhân thứ rất ví dụ không chỉ tất cả vợ ck Trường Sinh nhưng mà mỗi định mệnh của người dân thôn đa số để lại tuyệt hảo sâu sắc. Có câu chuyện buồn của cô nàng hiền lành bị nhà chồng ở thôn khác ngược đãi – Hạnh Hoa, để tìm niềm hạnh phúc cô trốn công ty theo người đàn ông khác. Có mẩu truyện buồn của Đại Bảo – vì chưng nhà ko đủ điều kiện mà yêu cầu tận mắt nhìn tình nhân lấy người đàn ông không giống dù đã đính ước cùng nhau. Có mẩu truyện lão Lý vì bảo đảm an toàn con gái mà lại chặt 2 ngón tay nhằm lại nhà thông gia giải thoát cho con gái. Còn có cả mẩu truyện bát nháo của góa phụ è lẳng lơ sexy nóng bỏng hết bầy ông vào thôn…. Từng câu chuyện nhỏ dại như thế, như vậy làm câu truyện thêm sinh động… Là truyện về 1 đại trượng phu ngốc, là truyện về làng nọ… có khi đối kháng giản, có khi phức tạp, dần trôi qua từng giờ hướng đến cuộc sống thường ngày đơn giản mà an toàn – như xúc cảm ngồi yên ổn trên đê ngắm cố kỉnh chiều rồi cười mỉm, hít vào hương thơm nếp thơm.