Nhã Vọng Thiên Đường Review

      14
*

ღ Mạc Phong Cung ღ


Góc sáng sủa tácDịch việnNgôn Tình PháiHiện ĐạiĐồng nhânCổ đạiXuyên khôngHuyền huyễnThư viện sưu tầmNgôn tình PháiCổ ĐạiXuyên khôngHiện ĐạiHuyền huyễnĐam Mỹ PháiTu Chân PháiTản mạc Trà quánBình thư Ngôn tìnhList Truyện

Cậu sinh như hoa trời Hạ, yêu thương như lanh tanh ngày Đông, nhưng ở đầu cuối lại chẳng chờ được mang đến lúc Xuân về.

Bạn đang xem: Nhã vọng thiên đường review

Hạ Mộc, cánh mày râu thiếu niên khiến cho ái tình trên trần gian đều bị lu mờ.

Hạ Mộc, quý ông thiếu niên cô đơn và cầm cố chấp, sở hữu trong mình tình yêu bền bỏ 1-1 thuần như băng tuyết.

Hạ Mộc, loại tên khiến cho bất kì ai cũng phải rơi nước mắt.

——————————

Tôi xem bộ phim truyện Hạ hữu kiều Mộc, Nhã Vọng thiên đường trước khi đọc truyện nguyên tác. Đó vào một trong những ngày của năm 2017, 1 năm sau khi bộ phim truyện này ra mắt, vì chưng lúc đấy vồ tình lượn lờ trên Youtube thấy mẫu trailer hấp dẫn, lại còn có Ngô Diệc Phàm đóng nên ra quyết định sa hố. Sau một tiếng bố mốt phút coi phim cùng một tối đọc không còn 17 chương của nguyên tác, chiếc cảm giác đau khổ và rưng rưng cứ chiếm cứ mang trong đầu tôi xuyên suốt cả một tuần liền.

Hạ Mộc đàn ông thiếu niên xinh tươi đó xứng đáng lẽ phải linh hoạt như phần đa đứa trẻ thuộc tuổi, sôi nổi, nhiệt tình, say đắm thì cười vang, ghét thì bao gồm ngang bướng,… làm mọi điều mà tuổi trẻ bắt buộc làm. Nhưng lại Hạ Mộc không thể, cơn ác mộng từ cái năm lúc cậu còn chưa tròn 10 tuổi này vẫn đang ngày ngày gặm nhấm, dần dần nuốt chửng rước cậu. Khi người mẹ của Hạ Mộc nhốt cậu cùng bạn dạng thân cấm đoán ai vào, ôm hình cưới của chính mình và chồng rồi trường đoản cú sát, Hạ Mộc của khoảng thời gian ngắn đó cũng gần như đã chết theo bố mẹ mình. Không người nào biết cậu đã sống xót nắm nào với một cái xác chết trong 3 ngày, cũng không một ai hiểu trong 3 ngày đó chung cuộc Hạ Mộc sẽ nghĩ đa số gì. Bọn họ chỉ thấy rằng từ sau hôm đấy cậu bé nhỏ Hạ Mộc vui tươi, linh hoạt đã biến hóa mất. Hạ Mộc đã tự khép mình trong quả đât đầy cô độc, rét giá.

Có lẽ cuộc sống của Hạ Mộc cũng biến thành cứ sống như thế, như một nhỏ búp bê ko hồn dễ thương mãi, ví như như không có sự xuất hiện của Thư Nhã Vọng. Thư Nhã Vọng y như những cái lá lâm vào cảnh trong khía cạnh hồ, làm cho xáo động trái đất tĩnh im của cậu, khuấy động tâm hồn cậu, càng rơi càng càng gợn sóng, lại càng lan rộng. Bao gồm cô sẽ tô lên trang giấy white trơn trong thâm tâm hồn Hạ Mộc đông đảo gam màu sắc đầu tiên, chỉ đến cậu xem cầm giới màu sắc ngoài kia, gieo trong thâm tâm cậu hạt giống yêu thương thầm lặng.

Thư Nhã Vọng thứ gì rồi cũng tốt, chỉ duy nhất một điểm không xuất sắc là không yêu cậu! người cô yêu thương là Đường tè Thiên, một thanh mai trúc mã, một đấng mày râu trai tốt, chững chàng và hết mực yêu thương đem cô. Tình yêu cô đặt trên người Hạ Mộc chỉ 1-1 thuần là tình yêu chị em, Hạ Mộc y hệt như một cậu em trai cơ mà cô yêu cầu chăm sóc, bảo vệ!

” Xin chào, đái Hạ Mộc, chị là Thư Nhã Vọng. Em rất có thể gọi chị là chị Nhã Vọng!”

” Bạn nhỏ dại Hạ Mộc, em đang làm cái gì vậy?”

” Bạn nhỏ tuổi Hạ Mộc, không quan tâm đến người đang thủ thỉ với em là hành động bất lịch lãm đó!”

“Hạ Mộc, em vẫn là niềm trường đoản cú hào của chị, được không? Em bị đau, chị cũng nhẹ nhàng xoa cho em được không?”

Từng tiếng gọi êm ấm “Hạ Mộc, Hạ Mộc,…”, thuộc đôi tay ấm cúng dịu dàng, hương thơm từ mái đầu xòa qua bức tranh, quệt qua mặt cậu khi cô cúi xuống đã trờ thành tín ngưỡng của cậu, trở thành tia nắng dẫn lối mang lại cậu. Mặc dù cho cậu chả thể nào chạm tới thứ ánh sáng ấm cúng lại chói lòa kia, cậu chỉ hoàn toàn có thể đứng tự sau quan sát cô vô tư, vui vẻ mặt gia đình, hạnh phúc bên tín đồ yêu.

Nhưng… số phận giống hệt như muốn trêu đùa Hạ Mộc vậy, biến đổi cố xảy ra, như một cơn sốt xoáy từ trên trời rơi xuống phá nát chiếc thứ hạnh phúc mỏng mảnh của Hạ Mộc, hủy diệt nụ cười như ánh phương diện trời của Nhã Vọng, cuốn đi cả cuộc sống bình ổn của Đường tiểu Thiên,và phá vỡ niềm hạnh phúc của cả một gia đình. Nhã Vọng – cô gái mà Đường tè Thiên yêu mang đến trân trọng, cô nhỏ gái báu vật xinh đẹp xuất sắc giang của thân phụ mẹ, với là thiên thần cơ mà Hạ Mộc thầm yên ổn yêu, nâng vào tay không nỡ va vào, ý muốn chở che cô bằng tất phần đông gì của mình. Ấy vậy mà tên khốn Khúc Uất Nhiên này đã xuất hiện, con hung thần quỷ ác đó đã cưỡng bách Nhã Vọng.

Xem thêm: Review Son Agapan Pit A Pat Matte Lipstick 3,5G, Son Agapan Pit A Pat Matte Lipstick 3,5G

Đời thiếu nữ trân trọng nhất chính là sự trinh trắng, dẫu vậy cô đã biết thành cướp đoạt. Nhã Vọng cảm thấy tôi đã bị dơ bẩn bẩn, nhức khổ, tủi nhục, xót cho thân mình, lại thương phụ thân mẹ, cảm thấy tội lỗi với người yêu, vừa thống hận tên khốn kiếp kia. Nhã Vọng khóc, cô nhốt mình trong buồng tắm, chà lau khung hình mình, cô khóc trong nhức đớn, tủi nhục. Giọt nước đôi mắt của Nhã Vọng y hệt như hàng ngàn mũi tên đâm vào tim Hạ Mộc, thiêu đốt lý trí của cậu. Cậu mong mỏi giết người, cậu ao ước giết dòng kẻ có tác dụng vấy bẩn thiên thần của câu, nhuộm máu kẻ đã làm cho Nhã Vọng đề nghị khóc.

Hạ Mộc của năm 10 tuổi có thể cầm khẩu súng ngắn 92, 5.8 li chắn trước phương diện cô chĩa về đám côn đồ, thì Hạ Mộc của năm 18 tuổi có thể vì cô cơ mà giết người.

Sai lầm thứ nhất của Khúc Uất Nhiên là cưỡng dâm Nhã Vọng, sai lạc thứ nhị của Khúc Uất Nhiên là hoài nghi Hạ Mộc dám phun anh ta. Tuy nhiên Hạ Mộc đang bắn, phát súng đó của cậu vang lên là muốn dứt mạng sinh sống của Khúc Uất Nhiên và cũng để dấu chấm dứt cho tương lai tươi tắn của cậu.

————-

Anh còn nhớ người thiếu niên ấy không? tín đồ thiếu niên bao giờ cũng im re ngồi một góc. Tín đồ thiếu niên béo lên vào khu bầy đàn quân đội, tín đồ thiếu niên có thân nỗ lực bi thảm. Bạn thiếu niên đẹp tựa búp bê sứ, anh còn ghi nhớ không?Là em đã phá hủy cậu ấy, em đã phá hủy cậu thiếu hụt niên đẹp tuyệt vời nhất trên đời. Chạm chán gỡ em, có lẽ là kiếp nạn lớn nhất cuộc đời cậu ấy!

————

Sáu năm là quãng thời gian mà cậu bắt buộc trả giá bán trong tù, sáu năm nói nhiều năm không dài, nói ngắn ko ngắn, cơ mà con người có mấy ai có nhiều cái sáu năm, vậy nhưng mà Hạ Mộc đã nên phí hoài sáu năm của cuộc đời mình trong chốn lao tù. Tuy nhiên Hạ Mộc trước đó chưa từng hối hận. Ngày lĩnh án, cậu cúi đầu điềm nhiên đi qua ở kề bên cô, không quay đầu lại chú ý cô, không dừng lại một giây, cứ nuốm đi thẳng qua trước phương diện cô. Chưa phải vì căm ghét cô, mà chỉ là không nỡ

“Cậu không hại ngồi tù, đích thực là không sợ.

Cậu chỉ, chỉ ko nỡ xa lánh cô…

Thật lòng ko nỡ.”

6 năm là hơn 2190 đêm ngày trằn trọc nhớ hy vọng cô.

“Ngày sớm hôm đêm tôi luôn luôn nhớ đến một tín đồ con gái, nhớ đến khuôn phương diện thanh thanh của cô ấy, nhớ mang lại vẻ mặt cô ấy khi cô ấy nói, nhớ đến vẻ dịu dàng êm ả khi cô ấy cười, nhớ, nhớ, nhớ đến mức lẫn lộn, tôi nghĩ, tình thương này của mình thật là đau đớn, cũng thiệt ngọt ngào, chầm chậm rãi mà nhớ nhung, yên lặng cơ mà hạnh phúc.”

Có lẽ ông trời cũng cảm cồn với tình yêu nhưng Hạ Mộc giành riêng cho Nhã Vọng vậy buộc phải sáu năm sau sau cuối cũng khiến cho họ ở mặt nhau. Tuy nhiên Hạ Mộc từ thời điểm năm 10 tuổi đã luôn nhìn Nhã Vọng, quan sát tình yêu bền bỉ đầy tươi tắn của cô và Đường tiểu Thiên, đẹp cho cậu luôn luôn nghĩ không gì rất có thể phá vỡ, vậy buộc phải dù lúc này Nhã Vọng trọn ở mặt cậu, nhưng cậu vẫn không an tâm như đang đứng trên tấm băng mỏng, cậu lo âu chẳng qua là vì áy náy, yêu thương xót bắt buộc Nhã Vọng bắt đầu ở mặt cậu. Đến cả Trúc Tử, người đồng bọn của Nhã Vọng cũng có cân nhắc như Hạ Mộc. Chỉ gồm Nhã Vọng biết cô thực sự vẫn yêu Hạ Mộc, có lẽ từ khoảnh khắc đôi bàn tay cầm súng của cậu lau hầu hết giọt nước mắt của cô ý thì trái tim cô vẫn rung động.

Nhã Vọng, đừng khóc

Hạ Mộc bừng sáng sủa như pháo bông trên trời khi cơ mà bóng tối đang bao phủ lấy Nhã Vọng. Pháo hoa rất đẹp, cực kỳ rực rỡ, cũng rất ấm áp, tuy thế lại lụi tàn khôn cùng nhanh. Hạ Mộc chết. Cậu bị tiêu diệt mang theo cả vong linh lẫn trung tâm trí của Nhã Vọng. Cậu bị tiêu diệt mà cần yếu nhìn khía cạnh cô lần cuối, cần yếu nghe được tiếng cô nói cô cậu yêu cô đến nhường nào, trong những lúc hấp ăn năn đó vào đầu cậu toàn bộ đều là kí ức liên quan đến Nhã Vọng. Hạ Mộc đã mỉm cười. Cậu trường tồn không hối hận hận. Cho dù cho có thật sự là Thư Nhã Vọng đã phá hủy cuộc đời của cậu tuyệt Nhã Vọng là kiếp nạn của cậu, cũng chẳng còn là sự việc nữa. Vì cậu vốn là tự nguyện chọn tuyến đường này.

“Cả cuộc đời anh hiếm lúc nào nở nụ cười, vậy mà sau khoản thời gian chết, khóe môi lại mang trong mình 1 nụ cười đẹp mang đến như vậy, giống như anh chỉ vẫn ngủ, mơ một niềm mơ ước đẹp, trong mơ anh đã thử qua hồ hết chuyện sung sướng nhất, vào mơ có fan anh yêu thương nhất, anh quyến luyến chỗ đó, anh không thích tỉnh lại”

“Hạ Mộc, em sẽ sở hữu theo nó, sẽ đeo nó, đeo mang đến già, mang theo xuống mồ, sở hữu theo mang lại kiếp sau.”

“Anh có muốn em sở hữu nó theo, mãi mãi, mang đến kiếp sau phải không.”

“Kiếp sau họ nhất định sẽ chạm mặt lại nhau.”

“Khi đó, em nhất định sẽ ngóng anh.”

“Khi đó, anh không đến em không già.”

“Khi đó, anh nhất quyết không được bỏ rơi em.”

Cô kéo tay anh, dìu dịu ngoắc ngón út ít lại, chú ý anh, vừa khóc vừa nói: “Đã giao hẹn, đang giao hẹn rồi đấy.”

Nhà xác rét mướt lẽo, cô nàng ngoắc chặt ngón tay đã không còn chút ấm áp, khe khẽ khóc, nhức thương như cực kỳ vô tận bao bọc lấy cô.