NỮ Y MINH PHI TRUYỆN REVIEW

      187

Chàng – Chu Kỳ Trấn – dùng một đời nhằm chỉ yêu một bạn, nguyện chỉ nên dòng nhẵn sau sườn lưng âm thầm bảo đảm trợ giúp cô bé, cùng thiếu nữ trải qua bao nhiêu hại não trắc trở, vào sinh ra tử. Dù ai có đọc không nên chị em mà lại nam giới vẫn một lòng một dạ tin.

Bạn đang xem: Nữ y minh phi truyện review

This slideshow requires JavaScript.


Thương cảm đến chàng là tín đồ cho sau, là số phận quán triệt con trai gặp gỡ nàng mau chóng hơn. Để cho nam giới bị giầy vò bởi vì tình yêu của mình, gặp chị em thấy nữ giới ở lân cận người bọn ông khác thì lòng nhức, ko gặp thì ghi nhớ nhung cũng đủ bóp nghẹn trái tlặng đàn ông. Yêu nữ khẩn thiết đậm đà là vậy, thà 1 mình mang trái tyên ổn đau khổ, cũng tất yêu đen bạc Hoàng Hậu của chính mình.

Xem thêm: Meena Thảo My - Hot Girl Đồng Thảo My

*

Nàng – Đàm Doãn Hiền – số phận mang lại nữ giới chạm mặt cùng yêu Chu Kỳ Ngọc trước, một tình cảm nôn nả nhanh chóng. Nhưng cũng chủ yếu số phận an bài bác mang lại Chu Kỳ Trấn cảm hóa trái tlặng con gái, nhằm cô bé yêu thương Kỳ Trấn sâu sâu đậm đậm mà lại mang lại phái nữ cũng không thể tin. Nlỗi đại trượng phu, vày hầu như mối ràng buộc cô gái không thể nhẫn trọng điểm có tác dụng đau lòng tình yêu đầu của bản thân mình, không thể thất tín với sự tin tưởng của Tiền Tỷ Tỷ (Hoàng Hậu), thanh nữ chấp nhận lưu giữ nỗi nhức riêng rẽ bản thân, vô ơn trái tyên mà dùng cả tkhô hanh xuân nghỉ ngơi bên Kỳ Ngọc.

*

Đoạn cảm rượu cồn tôi duy nhất đó là cảnh ngay sát cuối phim, dưới ttách tuyết White, dưới ánh sắc đẹp pháo bông rực rỡ tỏa nắng, bọn họ thuộc hoài niệm về mùa Đông năm ấy, về hồ hết gì bọn họ vẫn cùng nhau trải qua. Hai tín đồ bọn họ hiểu tình yêu thiệt sự của mình đặt ở ở đâu, cơ mà họ cũng phát âm bọn họ vẫn vẫn sở hữu nặng trĩu chiếc điện thoại tư vấn là “tình nghĩa” là “trách nhiệm” trên vai, đề nghị mặc dù cho là một bước.. bọn họ cũng quan yếu bước tới… Tôi vẫn còn cực kỳ nhớ đôi mắt Doãn Hiền đẫm lệ, nước mắt không dứt rã nhìn theo trơn sống lưng của Kỳ Trấn bước dần xa người vợ.

“Con đường chứa chan tia nắng cùng pháo hoaVì ai nhưng mà ta lưu giữ nhung vào im lặng?Chân váy phượng tung cất cánh trong sương lửaHương thảo dược liệu nhugầy bên trên đầu ngón tayNgười cúi đầu cù điChỉ để che giấu mọi cảm hứng về taMột năm rồi lại một năm nữaVẫn nhớ mãi về ngày hôm đóTuyết rơi phất phơ ngọt ngào kế bên hiênHàng ngày từng nỗi ghi nhớ nhungThời gian nhưng mà ta tiến công mấtTrong cơn gió,Bóng bạn dìu dịu tránh điChỉ để chôn vùi số đông kỉ niệm của bọn họ.”

*

Rồi lang quân của thiếu phụ bị tiêu diệt, đứa con vẫn sở hữu trong bụng cũng mất. Nàng gấp vã vứt chạy địa điểm cung cấm ko lời giã biệt. Kỳ Trấn băn khoăn lo lắng, không an tâm, mong mỏi mỏi nhưng mà không thể đi kiếm nàng. Bởi vì chưng đàn ông vẫn còn đấy Hoàng Hậu, còn nhỏ, còn cả trần thế nữa…

Yêu một bạn đề xuất cả đờiNào đâu biếtNhững gì yêu cầu lãng quênVẫn luôn luôn xung quanh quẩn không ngừng…

Tôi vẫn cứ nghĩ tình yêu của họ chỉ như vậy mà lại hoàn thành phlặng tuyệt sao? Nhưng bất ngờ vẫn còn đấy thời cơ cho tình thân của họ. Nhiều năm sau, khi Hoàng Hậu đã không còn, có lẽ nỗi đau mất nhỏ của Doãn Hiền cũng đã nguôi ngoách, quý ông giữ lại quốc gia trần giới mang đến con, đi kiếm thanh nữ.

Giây phút phái mạnh đẩy cánh cửa phi vào tòa nhà đơn sơ của Doãn Hiền, như thể nam giới sẽ xuất hiện thêm một lối thoát mang đến tình cảm của họ. Chàng bắt gặp nhẵn sườn lưng của con gái, bên trên tay nàng bao năm tháng qua vẫn treo loại vòng ngọc năm xưa Đấng mày râu khuyến mãi ngay đàn bà trên tối hội Hoa đăng. Hai tín đồ họ quan sát nhau, ánh mắt hóa học chứa niềm mong muốn và niềm vui được chạm mặt lại chũm nhân…