NỮ Y MINH PHI TRUYỆN REVIEW

      11

Chàng – Chu Kỳ Trấn – dùng một đời để chỉ yêu một người, nguyện chỉ là cái bóng sau lưng âm thầm bảo vệ giúp đỡ nàng, cùng nàng trải qua bao nhiêu chông gai trắc trở, vào sinh ra tử. Dù ai có hiểu sai nàng nhưng chàng vẫn một lòng một dạ tin.

Bạn đang xem: Nữ y minh phi truyện review

This slideshow requires JavaScript.


Thương cảm cho chàng là người đến sau, là số phận không cho chàng gặp nàng sớm hơn. Để cho chàng bị giày vò bởi tình yêu của chính mình, gặp nàng thấy nàng ở bên cạnh người đàn ông khác thì lòng đau, không gặp thì nhớ nhung cũng đủ bóp nghẹn trái tim chàng. Yêu nàng tha thiết sâu đậm là thế, thà một mình mang trái tim đau khổ, cũng không thể phụ bạc Hoàng Hậu của mình.

Xem thêm: Meena Thảo My - Hot Girl Đồng Thảo My

*

Nàng – Đàm Doãn Hiền – số phận cho nàng gặp và yêu Chu Kỳ Ngọc trước, một tình yêu nóng vội chóng vánh. Nhưng cũng chính số phận an bài cho Chu Kỳ Trấn cảm hóa trái tim nàng, để nàng yêu Kỳ Trấn sâu sâu đậm đậm mà đến nàng cũng không thể tin. Như chàng, vì những mối ràng buộc nàng không thể nhẫn tâm làm đau lòng mối tình đầu của mình, không thể thất tín với sự tín nhiệm của Tiền Tỷ Tỷ (Hoàng Hậu), nàng chấp nhận giữ lại nỗi đau riêng mình, bội bạc trái tim mà dùng cả thanh xuân ở bên Kỳ Ngọc.

*

Đoạn cảm động tôi nhất chính là cảnh gần cuối phim, dưới trời tuyết trắng, dưới ánh sắc pháo hoa rực rỡ, họ cùng hoài niệm về mùa Đông năm ấy, về những gì họ đã cùng nhau trải qua. Hai người họ hiểu tình yêu thật sự của mình đặt ở nơi đâu, nhưng họ cũng hiểu họ vẫn đang mang nặng cái gọi là “tình nghĩa” là “trách nhiệm” trên vai, nên dù là một bước.. họ cũng không thể bước tới… Tôi vẫn còn rất nhớ mắt Doãn Hiền đẫm lệ, nước mắt không ngừng chảy nhìn theo bóng lưng của Kỳ Trấn bước dần xa nàng.

“Con đường ngập tràn ánh sáng và pháo hoaVì ai mà ta nhớ nhung trong im lặng?Chân váy phượng tung bay trong khói lửaHương thảo dược nhuốm trên đầu ngón tayNgười cúi đầu quay điChỉ để che giấu những cảm xúc về taMột năm rồi lại một năm nữaVẫn nhớ mãi về ngày hôm đóTuyết rơi lất phất ngọt ngào ngoài hiênMỗi ngày mỗi nỗi nhớ nhungThời gian mà ta đánh mấtTrong cơn gió,Bóng người nhẹ nhàng rời điChỉ để chôn vùi những kỉ niệm của chúng ta.”

*

Rồi lang quân của nàng chết, đứa con đang mang trong bụng cũng mất. Nàng vội vã bỏ chạy nơi cung cấm không lời từ biệt. Kỳ Trấn lo lắng, bất an, mong mỏi nhưng không thể đi tìm nàng. Bởi vì chàng vẫn còn Hoàng Hậu, còn con, còn cả thiên hạ nữa…

Yêu một người cần cả đờiNào đâu biếtNhững gì cần lãng quênVẫn luôn quanh quẩn không ngừng…

Tôi đã cứ nghĩ tình yêu của họ chỉ như thế mà kết thúc phim hay sao? Nhưng không ngờ vẫn còn cơ hội cho tình yêu của họ. Nhiều năm sau, khi Hoàng Hậu đã mất, có lẽ nỗi đau mất con của Doãn Hiền cũng đã nguôi ngoai, chàng truyền lại giang sơn thiên hạ cho con, đi tìm nàng.

Giây phút chàng đẩy cánh cửa bước vào căn nhà đơn sơ của Doãn Hiền, như thể chàng đang mở ra một lối thoát cho tình yêu của họ. Chàng nhìn thấy bóng lưng của nàng, trên tay nàng bao năm tháng qua vẫn đeo chiếc vòng ngọc năm xưa chàng tặng nàng tại đêm hội Hoa đăng. Hai người họ nhìn nhau, ánh mắt chất chứa niềm hi vọng và niềm vui được gặp lại cố nhân…